Khuya

(VNBĐ – Thơ)

Nửa khuya xếp áo cho người cũ
Nghe cả thiên thu bỗng rủ về
Chẳng còn cay mắt hay rơi lệ
Sao thấy đêm này dài lê thê

Hôm qua mẹ hỏi: con có khỏe?
Dạ thưa mà chợt thoáng chạnh lòng
Đường đời vạn dặm nào ai biết
Cuộc cờ chẳng tránh phận long đong

Người mới dặn dò thôi đừng nghĩ
Ngủ yên những ám ảnh miên trường
Thấy một trời thương vừa kết lại
Đổ tuôn từ tận cõi vô thường

Thả trôi hết ưu phiền mộng mị
Nằm nghe thao thiết gió trở mùa
Hàng cây năm đó giờ thay lá
Tay mình người khác nắm dìu đi

Cuộc nào cũng thấy đầy ân nghĩa
Hiểu thêm những tan hợp trong đời
Cúi đầu hôn đến từng ngọn cỏ
Xoa dịu trong mình mỗi đắn đo.

NGÔ THANH VÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần