Khúc hát rừng dừa

(VNBĐ – Thơ).

Tôi yêu dáng đứng cây dừa
Hiên ngang mọc thẳng, bốn mùa ngát bông
Một đời hồn mãi trắng trong
Ngọt thơm giấu tận đáy lòng thẳm sâu

Lá xanh xanh thắm một màu
Bao đời trong gió hát câu tâm tình
Mỗi ngày soi ánh bình minh
Dừa như dáng đứng quê mình, mẹ ơi!
Dừa xanh đời nối theo đời
Lá nghiêng tán mát che người hành quân
Trưa nào mắt mẹ rưng rưng
Nâng niu quả ngọt tủi, mừng trao tay

À ơi… bé ngủ cho say
Võng dừa ru giấc mơ bay cao vời
Phải rằng từ thuở trong nôi
Đã nghe khúc hát cuộc đời dừa xanh

Quả cho dầu, lá làm tranh
Thản nhiên cây đứng chẳng giành công lao
Từng qua đạn xới bom đào
Dừa xanh đầu vẫn ngẩng cao như người.

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sương trắng triền sông

Nhìn con bé tròn trịa dễ thương ngồi trước mặt, chị lại nhớ chuyện cũ, tủm tỉm cười một mình, phải chi anh Thảnh đừng đụng trái bom bi ác nghiệt đó, giờ có khi chị tới ba đứa…

Người đi nghe gió

Không có gió. Nàng đi tìm cố hương. Không gian trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nàng như bình chân ở nơi chốn tâm hồn mà cũng lung lạc nơi đáy sâu tâm hồn ấy…

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…