Khóc Chế Mân(*)

(VNBĐ – Thơ). 

(Nhân xem vở Ca kịch Bài chòi “Huyền Trân Công chúa”)

Vung một đường gươm cuối
Như chém vào đen tối
Hoàng đế Chế Mân gục xuống giữa sân rồng
Độc dược đã ngấm vào khắp cả châu thân
Đất trời đảo lộn
Hoàng cung lặng ngắt trống không!

Khoảng khắc này chỉ còn lại Huyền Trân
Khóc chồng thổn thức
Chế Mân ơi!
Không ngã xuống nơi rừng gươm phương Bắc
Không cúi đầu trước vó ngựa Nguyên Mông
Lại ngã xuống giữa triều Trung
Nơi mình làm Hoàng đế!
Kẻ ác người hiền nhìn ra không dễ
Nên hại chúa cướp ngôi từ gian kế cận thần!
Điện ngọc ngai vàng cũng chỉ phù vân
Mà tặc tử thời nào cũng có!

Trang sử ngàn xưa còn đó
Ra khỏi hí trường lòng vẫn còn đau!

(*). Vua Chiêm Thành

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều về trên bến sông quê…

Có những chiều ngồi lặng im cùng sông, chỉ để nhớ về một thời đã qua. Để thấy sông mênh mông mà đời mình thì nhỏ bé. Bến sông tuổi thơ vẫn lặng lẽ bồi đắp phù sa…

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.