Hồn thơ

(VNBĐ – Thơ). Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão
Ta là sa mạc cỗi cằn từng phụ bạc cơn mưa!
Đừng hỏi tình yêu
Ta không biết đếm
Yêu đến tận cùng con sóng vỗ mùa không
Có ánh trăng vàng ôm ấp cả mùa đông
Có ngọn tháp cô đơn nơi cuối làng một đời không biết khóc
Đừng hỏi niềm đau
Ta là giọt sương muốn cánh đồng kia hạnh phúc
Ta cũng lại là tia nắng tự mình thiêu đốt giấc mơ xưa
Ta đến ta đi bất chợt mơ hồ
Lấp lánh yêu thương, dại khờ, minh triết…
Cùng những ngôi sao trên bầu trời và những bông hoa dịu dàng tinh khiết
Ta ẩn nấp giữa ngôn từ
Và hiển hiện ở muôn nơi
Thấp thoáng đôi khi thân phận một con người.
11.7.2022

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…