Hồi ức

(VNBĐ – Thơ). 

Bao năm rồi vẫn không quên được
Cô gái giao liên có đôi mắt đen
đưa ta qua đường mười chín
Ngang trời từng loạt bom rơi

Đôi mắt cười tạm biệt!

Bao năm rồi vẫn không quên được
Lũ bạn cuồng văn bù khú rượu thơ
Có thằng hứng chí làm lãng tử

Ngày về sương gió xác xơ!

Bao năm rồi vẫn không quên được
Bàn tay xoa vết thương xưa khi gió bấc về
Mộng mị làn môi thiếu phụ
Đông chưa tàn mà cứ ngỡ xuân sang!
Bao năm rồi nỗi nhớ lan man
Chập chờn giấc ngủ
Cô gái giao liên đã thành bất tử
Bạn bè xưa kẻ mất người còn
Thiếu phụ giờ cũng khác
Và… tóc ta đã bạc!

Có phải đời là những cung bậc buồn vui!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo