Hồi ức

(VNBĐ – Thơ). 

Bao năm rồi vẫn không quên được
Cô gái giao liên có đôi mắt đen
đưa ta qua đường mười chín
Ngang trời từng loạt bom rơi

Đôi mắt cười tạm biệt!

Bao năm rồi vẫn không quên được
Lũ bạn cuồng văn bù khú rượu thơ
Có thằng hứng chí làm lãng tử

Ngày về sương gió xác xơ!

Bao năm rồi vẫn không quên được
Bàn tay xoa vết thương xưa khi gió bấc về
Mộng mị làn môi thiếu phụ
Đông chưa tàn mà cứ ngỡ xuân sang!
Bao năm rồi nỗi nhớ lan man
Chập chờn giấc ngủ
Cô gái giao liên đã thành bất tử
Bạn bè xưa kẻ mất người còn
Thiếu phụ giờ cũng khác
Và… tóc ta đã bạc!

Có phải đời là những cung bậc buồn vui!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều về trên bến sông quê…

Có những chiều ngồi lặng im cùng sông, chỉ để nhớ về một thời đã qua. Để thấy sông mênh mông mà đời mình thì nhỏ bé. Bến sông tuổi thơ vẫn lặng lẽ bồi đắp phù sa…

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.