Hoàng hôn Chàm

(VNBĐ – Thơ). 

Chiều nhuộm vàng những chiếc lu Bàu Trúc
từng đôi tay mềm kéo hoàng hôn về đất
xoay rồi xoay rồi xoay xoay xoay
mỗi vòng xoay để lại một kiệt tác
đất nung

không phải điệu múa Chăm
đất nung đang múa
giấu những bí ẩn trong từng hạt cát
không vôi vữa
bí ẩn luôn song hành với những người đàn bà
mẫu hệ

hoàng hôn Chàm đỗ trên đỉnh tháp Chăm
mặt trời trôi ngược gió chiều Ninh Thuận
suốt chín thế kỷ
tôi nghe đá nói với gạch:
muốn vĩnh cửu nên bí ẩn một chút!

PHẠM ĐƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưới đợi

Gió từ biển thổi lộng vào chái hiên, mang theo cả mùi mẳn mẳn, khắm khét của mẻ cá chuồn phơi chưa rút thịt từ dưới bãi Sò thổi lên. Bà Năm Liệu vừa giũ tấm lưới đan dở, vừa cằn nhằn…

Tận cùng yêu

Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ

Hồi âm

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?

Mùng ba Tết ngồi và ước…

Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn