Gửi em

(VNBĐ – Thơ).

Có phải không em
mùa đông năm xưa?
Khi cơn gió heo may tràn qua khung cửa sổ
Khi đông vừa sang trên con đường cuối phố
Em ngẩn ngơ nhìn theo bóng một người đi?

Anh đâu biết rằng sau buổi chia ly
Câu hát tiễn nhau còn vọng hoài nơi cố quận
Em vẫn xiêm y, vẫn má đào son phấn
Vẫn rực rỡ hoàng cung khắp chốn hý trường

Ngần ấy năm rồi, ta làm khách ly hương
Đau đáu nỗi niềm đợi một ngày hạnh ngộ
Để lại gặp em ngày xưa đầu phố nhỏ
Em hát ta đàn câu Xuân Lụy hợp tan

Ngần ấy năm rồi em có còn đối gương
Còn có chạnh lòng “con hát…” nhiều dâu bể
Đời vẫn thế, em ơi vẫn thế
Có sao đâu, làm đẹp cho đời

“Trời chẳng cho nhàn…” nên em đến nơi đây
“tìm chút rảnh …” thả hồn theo mây gió
Cuộc thế xưa nay, đâu là chân là giả
Xin đừng vội cười trong giả chẳng là chân(*)

Anh sẽ trở về với khao khát ngày xuân
Ôn lại cùng nhau những điều đang cất giữ
Nắn nót thanh âm cho tròn lời Xuân Nữ
Họa lại khúc Nam Bình, Phú Lục…
Gọi mùa vui!

(*) Mượn ý thơ Đào Tấn:
“Thiên bất dự nhàn, thả hướng mang trung tầm tiểu hạ
Sự đô như hý, hà tu giả xứ tiếu phi chân”.

CAO TRỌNG QUẾ

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mưa là hạt lệ Núi Bà

Trời cho ta sống giản đơn
Làm thơ để sống yêu hơn quê nhà
Mưa bay hiu hắt tiếng gà
Mưa là hạt lệ Núi Bà trong veo.

Sương trắng triền sông

Nhìn con bé tròn trịa dễ thương ngồi trước mặt, chị lại nhớ chuyện cũ, tủm tỉm cười một mình, phải chi anh Thảnh đừng đụng trái bom bi ác nghiệt đó, giờ có khi chị tới ba đứa…

Người đi nghe gió

Không có gió. Nàng đi tìm cố hương. Không gian trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nàng như bình chân ở nơi chốn tâm hồn mà cũng lung lạc nơi đáy sâu tâm hồn ấy…