Gốm lưu lạc

(VNBĐ – Thơ). Từ vùng Gò Sành
lửa quánh lên men đỏ
thứ men đã chảy theo điệu Chaligia
đã ủ vào ấu thơ ta câu chuyện đàn gà vàng đi nhặt thóc
mảnh sành đỏ rọc
lỉnh kỉnh quanh nhà
bao năm đi qua…

bóng người chuốt gốm ngã theo những vòng xoay
rịn đỏ đôi tay
kẻ đứng người ngồi nhịp nào thoăn thoắt
sáu thế kỷ, ký ức nào lưu đày trong lòng đất
tấm bia chứng tích lỗ chỗ vết thời gian
giàn mướp giàn bầu hoa nở trên miền cố thổ

ở đây lưu dấu người xưa
một vùng gốm cổ
đêm đêm nghe lửa áp vào thớ đất
người rượu say ê a câu hát
người kể chuyện gánh nước Côn giang
người thủ thỉ chuyện vua Chế Mân đánh đuổi Mông Nguyên
ơi hỡi anh hùng sao si tình quá đỗi
chén rượu Huyền Trân biệt bãi nghìn trùng

gốm lưu lạc
mang dòng nước xứ Đồ Bàn
mang ngọn lửa nung đỏ góc trời Chiêm tự
mang dáng dấp người xưa sau lũy tre làng
vùi mình hun hút biển sâu
cô đơn nơi bảo tàng ngoại quốc

chỉ có cao xanh vòi vọi lưu dòng ký ức
chút cũ xưa ở chốn quê nhà…

VÂN PHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa