Gọi xanh

(VNBĐ – Thơ).

Anh ơi
Lá đắng em còn một cây
Lá đêm em còn một bầy
Lối trăng em còn một đời
Một đời ta đi không mùa
Một mùa lên cao chơi vơi
Một mùa diều non liu diu
Một mùa tùng rinh thuyền son trâu vàng
Một mùa đồng trinh lùm tre lân tinh
Tay nắm tay buông miên man lời đêm
Tiếng khóc kim cương em tôi cầu hôn
Phím lẫy tinh khôi phím giàn giụa sóng
Sóng cất lên đi bài ca không bờ
Ta cất lên ta bài ca không mùa
Ướm lên tim anh một xanh dù lá đắng
Rớm lên môi anh một trăng rồi xa anh.

TRẦN HÙNG

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!

Quê xưa

Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn

Đôi nạng gỗ

Đồng đội ơi
thẳm xa rồi
chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.