Gió chiều

(VNBĐ – Thơ). 

Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!

Nắng đầy trời đổ xuống
Nung ký ức nóng ran
Có còn nghe năm tháng
Cháy lòng cây bên đàng!

Con mắt sông có biết
Cỏ cây buồn rong rêu
Gió chiều bay hối hả
Dấu xưa đâu bây giờ!

Có nỗi nhớ thành tro
Cháy không nguôi chờ đợi
Con kiến khô hơi thở
Lạc về đâu rã rời!

PHẠM ÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những sớm mai thức dậy

Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.

Về với biển

Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng