Giao mùa

(VNBĐ – Thơ).

Tháng Ba còn non nắng
La đà thềm xuân xưa
Mùa gặt về hối hả
Ấm áp một giấc mơ.

Cánh đồng đang đợi mưa
Nâng cánh diều cao vút
Để trong từng thớ đất
Ngai ngái hương làng quê.

Giữa màu xanh khu vườn
Nắng vàng phơi màu mật
Con chim theo tiếng hót
Nhặt những sợi tơ trời.

Trong nong lúa vàng phơi
Sợi rơm nằm bối rối
Có làn hương bổi hổi
Vướng câu thề Giêng hai!

Mùa xuân chưa tàn phai
Ngập ngừng chân bước khẽ
Như một cơn gió nhẹ
Dìu nhau về… tháng Tư!

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Về yên bình dưới bóng cây

Có lẽ, chỉ khi làm bạn với cây, chứng kiến vòng luân hồi của cây, từ những ngọt ngào mà cây mang lại cho đến những mất mát mà cây nhắc nhở thì con người cũng được trải nghiệm…

Bữa tiệc ly

Tôi sẽ không kể cho ai về kết quả chẩn đoán. Tôi sẽ chỉ đơn giản là tiếp tục đeo chiếc mặt nạ mà tôi đã đeo suốt nhiều năm nay, ngay cả khi cơ thể bên trong tôi sẽ thối rữa…

Về nhà sớm mai

Chị ngẩng mặt lên. Lần đầu chị dùng mắt để đối diện với bà Bá. Chị nói câu từ chối bằng mắt, và cũng dùng mắt để van lơn. Đôi mắt của chị đục và mờ dần như chực chờ…

Con thuyền xuôi dòng

Một dòng sông và người con gái đang trôi. Anh cố gắng chạy theo nhưng không được. Anh muốn cô biết có người đang chạy theo mình…