Giao mùa

(VNBĐ – Thơ).

Tháng Ba còn non nắng
La đà thềm xuân xưa
Mùa gặt về hối hả
Ấm áp một giấc mơ.

Cánh đồng đang đợi mưa
Nâng cánh diều cao vút
Để trong từng thớ đất
Ngai ngái hương làng quê.

Giữa màu xanh khu vườn
Nắng vàng phơi màu mật
Con chim theo tiếng hót
Nhặt những sợi tơ trời.

Trong nong lúa vàng phơi
Sợi rơm nằm bối rối
Có làn hương bổi hổi
Vướng câu thề Giêng hai!

Mùa xuân chưa tàn phai
Ngập ngừng chân bước khẽ
Như một cơn gió nhẹ
Dìu nhau về… tháng Tư!

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa