Giằng mồ côi

(VNBĐ – Thơ). Chẳng biết mình là ai
Dám buồn..
Dám vui…
Dám hăm dọa một con cá ma đói nắng

Dụi mắt nhìn sông trôi
Nhìn người làng ôm con cá lạc
Về đâu…
Biết đời nguyện cầu ai…
Trăng thức trong màu di cư những tăm tích cũ, những thân phận cũ, và tiếng hát bâng quơ “ăn xin” màu buồn cũ…

– Mồ côi… Mắc mớ gì buồn
Coi như cầm giọt mưa nguồn… Khuyết trăng…

Thả giọt phù du khuấy mặt ao bèo bọt
Câu tiếng cười chứa chan tuổi thơ
Lầm lũi như không…
Mặc cơn mưa phơi màu trời rách…

Giằng như một gã thổ dân lưu lạc, ăn mày từng sợi nhớ cố hương lang thang trong từng sợi lửa đờn cò…

Cũ và buồn từng xác âm thanh héo rụng không mùa…

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Măng le gửi xuống…

Câu ấy có nhiều giai thoại, nhưng chắc chắn nó là những lời trao gửi của người xứ biển miền Trung, mà gần nhất là Bình Định, với những tộc người Tây Nguyên ở trên dãy Trường Sơn…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát