Giằng mồ côi

(VNBĐ – Thơ). Chẳng biết mình là ai
Dám buồn..
Dám vui…
Dám hăm dọa một con cá ma đói nắng

Dụi mắt nhìn sông trôi
Nhìn người làng ôm con cá lạc
Về đâu…
Biết đời nguyện cầu ai…
Trăng thức trong màu di cư những tăm tích cũ, những thân phận cũ, và tiếng hát bâng quơ “ăn xin” màu buồn cũ…

– Mồ côi… Mắc mớ gì buồn
Coi như cầm giọt mưa nguồn… Khuyết trăng…

Thả giọt phù du khuấy mặt ao bèo bọt
Câu tiếng cười chứa chan tuổi thơ
Lầm lũi như không…
Mặc cơn mưa phơi màu trời rách…

Giằng như một gã thổ dân lưu lạc, ăn mày từng sợi nhớ cố hương lang thang trong từng sợi lửa đờn cò…

Cũ và buồn từng xác âm thanh héo rụng không mùa…

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Về biển

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca