Ghi chép mùa hè 34

(VNBĐ – Thơ). 

trời mát mẻ
khu chợ vắng vẻ
bị căng dây
không cần một triệu năm
đã thành một đìu hiu hóa thạch

chiếc máy quay băng cổ lỗ
đang thở than về những nụ tình xanh
tôi không nhớ nụ tình nào mong manh
mà nhớ thanh âm vẳng vào căn nhà chật cũ
khi đó với tôi cuộc đời thật quyến rũ
chỉ có nụ cười
không có tuổi già
và nỗi cô đơn
khi tuổi dày ta hiểu cha mẹ mình hơn
nhưng dường đã muộn

ta thề cùng chết
rất tiện khi cùng nhiễm corona
nhưng em ơi lịch sử sẽ gièm pha
không là cái chết vì tình yêu
mà chỉ là hai ca ép không tử vong tròn trịa

dịch không theo bản đồ hành chính
anh yêu em không đính chính
xin em thôi thả thính.
              15,30.5,4.6.21

LÊ ANH HOÀI

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ