Gà con và giọt nắng

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Bồng bềnh cô mây trắng
Đang chở ông mặt trời
Mang nắng đi rong chơi
Khắp làng trên xóm dưới

Nghe gà con í ới
Nắng nhìn xuống mỉm cười
Sà xuống đám hoa tươi
Cùng vờn ong đuổi bướm

Tung tăng trong gió sớm
Nắng lại nhảy lên cây
Nghe chim hót mê say
Ngủ quên trên tán lá

Gió đi đâu vội vã
Khóm lá bỗng giật mình
Mấy giọt nắng lung linh
Rơi xuống vườn rất khẽ

Đàn gà con theo mẹ
Tranh nhau nhặt nắng rơi
Vui vẻ cùng nhau chơi
Vang tiếng cười rộn rã.

TRẦN LAN

(Văn nghệ Bình Định số 107 tháng 3.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đi nghe gió

Không có gió. Nàng đi tìm cố hương. Không gian trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nàng như bình chân ở nơi chốn tâm hồn mà cũng lung lạc nơi đáy sâu tâm hồn ấy…

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…

Chái bếp vương mùi khói

Chái bếp nhỏ thôi, vách tường gạch cũ kĩ, lấm lem tro bụi, vậy mà ấm lạ. Đều đặn mỗi ngày, gà vừa cất tiếng gáy, má đã dậy nhóm lửa, ngọn lửa con nhảy tí tách, mùi khói quyện hơi sương cay sè mắt…