Duy cảm

(VNBĐ – Thơ). 

Thẩm thấu vào em
bằng một trái tim không cạn ký ức
Trườn ra khỏi giấc ngủ đêm
bằng cánh tay của nỗi nhớ
Ngực Anh
căng phồng Em

Yêu nhau
như một phép lạ
Tình anh ứa mầm
Nói thật khẽ, nghĩ thật êm

Tình yêu như chớp mắt
cùng mê hoặc không tên
Anh – một gân guốc
đính chính lên thô nhám của ngày
với tất cả vị đời
đắng ngọt chua cay

Yêu
mềm
em
với bội thực nỗi niềm
còn – trong – ngực – anh – đây…

ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.