Dư âm

(VNBĐ – Văn trẻ). Đã có quá nhiều thổn thức vẫn ngày và đêm
vỗ vào bờ cô quạnh
Cơn gió đa tình đưa đẩy bao gợn sóng mong manh
Bao la này nỗi nhớ
Bao la này dạt đầy hơi thở
Nghe tên người
          cứ như vừa gọi nhau trong đời
Thả rơi từng bước nơi miền thực tại
Dấu chân hằn hoang vắng
Dấu chân trần sâu lắng
Phả vào mê say những chìm đắm không bờ
Như không
Như không
Người đã đi qua khai hoang mùa tơ tằm dệt mộng
Trên lưng thời gian cõng nhiều vướng víu
Đời liu riu
       bao tăm bọt non gầy
Dư âm! Dư âm!
Rót thầm
        từng giọt tôi cắm vào hương bay trổ vào hôm nay.
LÊ THỊ TUYẾT LAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…

Tiếng sáo 

Những ngón tay và đêm 
Ngân lên
Đâu đó có người mở cửa 
Ánh trăng tràn vào nhà 
Và tiếng sáo men theo những bước chân vội vã 

Làn hương

Thoát ra từ những đêm dài
Bay ra từ cơn gió
Hương tự mình lang thang
Bầu trời mặt đất rộng
Bởi làn hương loang dài.

Trên căn gác nhà K

Vẫn căn gác riêng tôi những ngày trong suốt
Ngoài kia thênh thang phố xá thẳng hàng
Thấp thoáng cánh áo phất phơ chiều lẻ gió
Khêu đêm rộn ràng những bước chân hoang