Đồi Thi Nhân

(VNBĐ – Thơ). 

Gió vít cây lang bang từ dưới chân đồi
Chiều đổ bóng nghìn câu thơ đáy huyệt
Nằm nghe đất thở ghì nén duyên muộn
Buộc mật đắng sang canh lưng lửng hốc nhìn.

Nào ai cân được chữ
Nào ai cầm nổi mưa
Nào ai đong phận thừa
Cho mùa xuân tự chín.

Trăng – nhân ảnh gặp nhau nâng bổng
Bẻ then lịm hối hả hái dâu
Vĩ Dạ mặn môi người xưa cắt nghĩa
Để chiều nay khăn trắng vít trên đầu.

Sém nhớ nhung trăng vội tìm người uống
Một cõi quên trên đỉnh nhớ lắt lay
Thèm nhốt gió và láng cong chếnh choáng
Sẫm chuỗi người trăng chết đuối vớt suông…

THY NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần