Đóa hoa cẩm tú

(VNBĐ – Văn trẻ).

Đôi môi mấp máy
Hôn bàn tay sương gầy lạnh trắng
Gương mặt em tràn ra ngoài ánh sáng
uống cạn tôi
Bằng nụ hôn khép mở

Chút dại khờ nông nổi
mộng mơ lênh đênh trên ngực em tím ngát
Trôi theo dòng suối ngọt ngào
Một chút lao đao
Một chút dạt dào
Em không cho tôi nơi nào dừng lại

Và em khẽ hát
Bằng tiếng của hàng triệu vì sao
Bầu trời dưới lưng em bừng nở sinh linh cất lời chào
Tôi bắt đầu giao kèo với bóng tối
Cất giùm tôi bí mật của đêm nay

Em dìu tôi qua sự lập trình cũ kỹ của ngày
Trang nhật ký mở ra không viết gì
Chỉ vẽ một mặt trời
Tím màu hoa cẩm tú.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ