Điều ước của hai nhà thơ

(VNBĐ – Thơ). 

(Nhớ Quang Vĩnh Khương)

Nhà thơ lớn(*) như ông mà chỉ ước:
“Một ngôi nhà gỗ
Đầy ắp tiếng cười
Một cái giếng khơi
Một khoảng sân ngập nắng”

Nhà thơ nhỏ – bạn tôi lại ước:
Rượu ngon đủ say say
Em yêu không thể thiếu
Bạn bè luôn có nhau
Dẫu nhiều khi ăn chịu!

Ông mơ một vòm cây mát dịu
Tiếng hát ru và giấc ngủ bình yên
“Như tất cả những con người hiền lành mơ ước”
Còn hắn… cái thằng không nói được
Cũng mong thơ mày lấm láp mà… hay!

VĂN TRỌNG HÙNG

(*) Nhà thơ Ấn Độ Mohammad Alvi.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trạm tóc ước mơ

Trong phòng bệnh, An Nhiên ngồi ngắm mình trong gương mãi không chán. Em không còn sợ chiếc gương nữa. Em lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh selfie và gửi cho cô em gái lớp Bốn đang ở nhà…

Hoa lá mừng xuân

Cành đào vừa chớm nụ
Gió ấm gọi xuân sang
Đánh thức hạt nắng vàng
Trong giọt sương lấp lánh

Nắng ngọt hiên nhà

Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.

Tết về

Tết về, hoa mai
Sao vàng Tổ quốc
Xòe ra năm cánh
Giữa trời tung bay!