Đi qua trường học cũ

(VNBĐ – Thơ). Đi qua trường học cũ
Thấy bao đứa trẻ nô đùa
Như những ngày xưa tôi dạy
Nhớ ơi biết mấy cho vừa.

Bồi hồi lòng tôi lưu luyến
Ngôi trường từng dạy bao năm
Những lứa học trò khôn lớn
Và ai vơi rụng bên thềm…

Bồi hồi lòng tôi hoài nhớ
Ngày nào như mới hôm qua

Trên đầu mây bay lờ lững
Dưới sân phượng thắm vẫn còn
Phía Bắc sông An Lão chảy
Phía Nam đồng lúa xanh rờn.

Bây giờ ngang qua trường cũ
Còn ai nhớ thầy giáo già
Đắm say trong từng câu chữ
Một thời như mới… chưa xa!

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.

Ba ôm con trong tay

Ba ôm con trong tay
Nghe nụ hoa mở cánh
Nắng ngoài đường lấp lánh
Chim trên cành hót say