Đêm hát

(VNBĐ – Thơ).

Bao anh em thân thiết
Hát vang trong mộng dài
Mẹ gọi xuống ăn bánh
Giật mình chẳng còn ai

Mấy chú về với đất
Tiếng ca còn trong đời
Có người đang nằm bệnh
Người thì nghễnh ngãng tai

Mấy cô em như ngọc
Cũng theo nhau qua rồi
Tiếng còn trong và ngọt
Mơ hồ trong gió thôi

Bàng hoàng thương nhớ sao
Trăm năm nào đâu nhiều
Bao anh em thân thiết
Bây giờ còn bao nhiêu…

PHẠM VĂN PHƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời