Đêm cũng đành thừa nhận

(VNBĐ – Thơ). 

1.
thế rồi mùa thu cũng đã tắt đèn
tau ngồi với mi
nghe từng lớp áo

2.
mi biết thừa
chẳng có gì thành thực hơn những vết ố
bức tường ngăn đôi
khi không
mơ một chùm dương xỉ
nhét nắng vào từng lỗ chân lông vết ố vẫn cứ thật thà,

3.
đừng cười
rằng tau là gã rỗi hơi soi mói vì chưng: cả khi nàng khoác thêm một lớp đêm nữa trước mặt/sau lưng
nàng
không thể là một & giá như bức tường biết khóc

4.
cuối cùng
đêm cũng đành thừa nhận
côn trùng không hề biết chữ và lơ mơ nhạc lý
vì thế
chẳng nên đặt tên cho giấc mơ làm gì!

HỒ MINH TÂM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Đưa em hương lân tinh

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước