Đêm bên dòng Đô Tỏa

(VNBĐ – Thơ). Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.

Khách lữ thứ nao lòng bên chén rượu
Phải đỗ quyên rát giọng gọi nhau về?
Chợt văng vẳng ngỡ đò xưa còn bến
Sóng dạ đề trôi mất bóng phồn hoa

Gọng rớ cong gầy guộc hóa cánh tay
Nằm nghiêng nghiêng cho phố gối đầu
Nhấm chút mặn khằn từ vị biển
Tan vào đêm lộng gió Ngũ Hành Sơn

Dải lụa mềm tán sắc dưới sương sa
Vắt lên vai Khuê Đông Kiều lơi lả
Mắt phố đỏ ngóng về bên hữu ngạn
Đom đóm vờn e thẹn cánh hoàng lan

Em gánh nắng bước qua dòng Đô Tỏa
Thủy triều khuya xóa biệt dấu chân người.

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…