Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ).

Dắt mình ra ngõ biết về đâu
Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu
Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa
Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu

Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo
Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo
Tiếng em trống trải ngùi muôn dặm
Xộc xệch đeo mùa mải miết theo

Có gặp ai không, ai còn nữa
Bếp lạnh ta nhen, ta nhóm lửa
Vun mình một bóng với đơn côi
Nguồn sáng xông xênh bao chớp người.

LÂM HUY NHUẬN

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa