Con gái về thăm mẹ ngày cuối năm

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi lần
“thưa mẹ con đi!”
hình như khóe mắt, có gì cay cay…

Thật hiền, mẹ nắm bàn tay
Một năm có được mấy ngày vui đâu

Ngày xưa
mẹ cũng làm dâu
gia tài của mẹ, hai đầu nhớ thương

Dãi dầu một nắng hai sương
buồn vui bỏ lại bên đường mưa qua

Ngày con đi lấy chồng xa
mẹ thương con gái, lạ nhà, nhớ quê!

Cuối năm
bươn bả chạy về
ngày đi, đầu ngõ Tết quê rộn ràng

Gió chiều buồn đến mênh mang
ven đường hoa đã rực vàng chờ xuân!

VĨNH TUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Pleiku, bản hòa tấu của gió

Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên…

Chạm vào hạnh phúc

Nam lầm lũi dắt xe vào một mái hiên cũ ven đường, nơi tấm bảng sơn đỏ đã tróc lở gần hết, chỉ còn sót lại mấy chữ nhòe nhoẹt. Chẳng còn lựa chọn nào khác, anh đành tấp vào tiệm sửa xe xập xệ…

Sau những giấc mơ qua

Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ

Lên men mùa xuân

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian 
trôi không đầu không cuối 
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười