Cỏ xanh về phía cũ

(VNBĐ – Thơ).

Dưới góc nhà khuya sớm
những vào ra chạm vào hoang vắng
chỉ bóng mây trú ngõ nhà mình
cha gỡ trúc tre đan màu thúng cũ
sợi thuốc
vườn khuya
ngói nâu bụi phủ
nhện giăng những sợi tơ buồn

Cha thôi nhắc về hôm qua
quỳnh chưa tàn mộng
ngày mẹ gọi ra đồng trời chưa tảng sáng
liếp bánh phơi sương
âm ấm tiếng cười

Dưới những ánh sao mơ hồ
cha đọc lại câu văn tế hiệp
đất mộc ấm cội nguồn
cỏ xanh về phía cũ
con chưa kịp nói những âm thầm

Bìm bịp bẫy tiếng chuông qua ngõ
quặp ngọn cau khô
mớm vào trăng câu ca giáp hạt
dường như con vừa chợp mắt
nghe mẹ gọi buổi sớm ra đồng
nghe mẹ gọi thằng Bốn thằng Năm
lá ổ trầu đắp vào triền mộng
khắc khoải đêm

Dưới góc nhà khuya sớm
giếng gõ nhịp gầu
một ánh nhìn sâu
đáy khơi sắc nắng
cha múc bóng mình thắp những xưa sau.

VÂN PHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Măng le gửi xuống…

Câu ấy có nhiều giai thoại, nhưng chắc chắn nó là những lời trao gửi của người xứ biển miền Trung, mà gần nhất là Bình Định, với những tộc người Tây Nguyên ở trên dãy Trường Sơn…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát