Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ
ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm
cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa
người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt

Mùa xuân dìu người già xuôi dốc
vôi trầu còn thắm trên môi
chợ cũ hơn những nếp nhăn
mỗi lều quán trưng bày từng ký ức

Lũ trẻ lớn lên chưa kịp hẹn nhau
đã đi xa khỏi từng lời hứa
đã Tây đã Tàu đã Nam đã Bắc
đã quên dáng Mẹ ngồi khuya sớm khơi vơi

Lũ trẻ lớn lên tóc nhuộm mấy lần xanh
cũng không nhớ nổi bao nhiêu tiếng súng
đã trút trên đồi vắng
bao nhiêu trận lụt, cây gòn bao lần trái
bao nhiêu cơn đau tạc khuôn mặt thời gian

Mẹ tôi, một người ca cũ
ngồi rao bán lãng quên bên những tượng buồn
những thân tượng làm thời gian ngưng lại
Đồng Dài thăm thẳm vắng xa.

(*) Đồng Dài: Chợ quê lâu đời tại xã Ân Tín, Hoài Ân, Bình Định.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ