Cánh đồng mùa xuân tuổi thơ

(VNBĐ – Thơ). 

tôi nằm trên cánh đồng mùa xuân tuổi thơ
bẹp sát cỏ
như con nhái nằm thở trên lá xanh
những người làm đồng quên gọi tôi về
vì hoàng hôn đã phủ tôi kín chân
và sương trong mắt họ

buổi chiều đem mênh mông đến nhuộm đỏ
đôi mắt ướt tôi
con đường mòn trườn vào bóng tối
bỏ lại đêm luênh loang
như con nghé lạc ngàn cô đơn
gục đầu nghe hoang vu qua bốn phương tràn xuống
gục đầu
đất lên tóc tôi hương

ban mai
những người đi từ dưới sông lên thấy
con nghé buồn bã gọi bầy
bên vạt đồng tôi khóc đêm qua.

QUỐC SINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh