Biển

(VNBĐ – Thơ). Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày

Tâm không còn mấy biến động
Những gương mặt thân quen
Lần lượt hiện ra
Kẻ còn người mất
Cuộc sống thật không dễ dàng gì

Tiếng sóng biển
Đều đều an ủi người đi xa
Dìu dặt động viên người ở lại

Lòng biển rộng
Gần gũi bao dung đến vô cùng.

VÕ NGỌC THỌ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những khu rừng đi qua nhau 

Đã bao lần những khu rừng đi qua nhau
mỗi vết xước trên da hay niềm đau cất giấu
từ tiếng dế biệt ly mùa hạ
ta nhớ khói bếp vương áo mẹ
và tiếng cha vọng khuất sau đồi.

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Nối đôi bờ sông Côn

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm

Một mai

Một mai sương gió dặm trường
bậu gom quần áo ra đường đón xe
còn ta gánh một ơ hờ
ngồi dòm mây trắng mà thờ từ đây