Biển

(VNBĐ – Thơ). Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày

Tâm không còn mấy biến động
Những gương mặt thân quen
Lần lượt hiện ra
Kẻ còn người mất
Cuộc sống thật không dễ dàng gì

Tiếng sóng biển
Đều đều an ủi người đi xa
Dìu dặt động viên người ở lại

Lòng biển rộng
Gần gũi bao dung đến vô cùng.

VÕ NGỌC THỌ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa