Bên rặng mù u

(VNBĐ – Thơ). 

Gió lùa qua rặng mù u
Rung rinh lời mẹ hát ru thuở nào
Ví dầu… hò hụi… xôn xao
Chuồn chuồn đom đóm bay vào giấc mơ

“Chim chuyền bụi ớt” nhởn nhơ
Cay mềm chót lưỡi đến giờ chẳng nguôi
Củ khoai, cá lóc nướng trui
Chín bung ký ức rặt mùi phù sa

Rau răm nhấp nhổm hít hà
Về trời cải có kịp già muối dưa
Đi vòng theo những ngày xưa
Nắng trồi cát biển và mưa thiếp rừng

Cháy lòng thương mến người dưng
Lửa rơm tắt lịm giữa chừng mùa thu
Gió lùa qua rặng mù u
Khói đồng bám riết lời ru mẹ hiền!

ĐOÀN VĂN SÁNG

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…