Bên chái bếp của mẹ

(VNBĐ – Thơ). 

Tôi nhớ cái chái bếp của mẹ
trống tuềnh trống toàng
bồ hóng treo lủng lẳng trên đầu ông táo
chạn chén đu đưa
hũ dưa thõng cà
và uôi xơ mít
nuôi tôi lớn lên

bẹ chỉ tàu thơm vườn nhà
dạy tôi nhẫn nại
dạy tôi chăm chỉ
từng mũi kim mẹ chằm, lợp nón.

cây xương rồng trên cát
dạy tôi bền lòng
bờ tre cha trồng
dạy tôi làm đàn ông
phải biết bảo vệ, phải biết nhún nhường.

giờ tôi về ngồi đây
bên cái chái bếp trống tuềnh trống toàng
không còn ai
chỉ còn gáo nước long răng
chỉ còn gốc cau lồi lõm
dạy tôi gột cho sạch
những hạt bụi đường
những hạt bụi đời
mong
làm chùm quả ngọt.
02.3.2020

MAI THÌN

(Văn nghệ Bình Định số 102 tháng 10.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những khu rừng đi qua nhau 

Đã bao lần những khu rừng đi qua nhau
mỗi vết xước trên da hay niềm đau cất giấu
từ tiếng dế biệt ly mùa hạ
ta nhớ khói bếp vương áo mẹ
và tiếng cha vọng khuất sau đồi.

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Nối đôi bờ sông Côn

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm

Một mai

Một mai sương gió dặm trường
bậu gom quần áo ra đường đón xe
còn ta gánh một ơ hờ
ngồi dòm mây trắng mà thờ từ đây