Bên chái bếp của mẹ

(VNBĐ – Thơ). 

Tôi nhớ cái chái bếp của mẹ
trống tuềnh trống toàng
bồ hóng treo lủng lẳng trên đầu ông táo
chạn chén đu đưa
hũ dưa thõng cà
và uôi xơ mít
nuôi tôi lớn lên

bẹ chỉ tàu thơm vườn nhà
dạy tôi nhẫn nại
dạy tôi chăm chỉ
từng mũi kim mẹ chằm, lợp nón.

cây xương rồng trên cát
dạy tôi bền lòng
bờ tre cha trồng
dạy tôi làm đàn ông
phải biết bảo vệ, phải biết nhún nhường.

giờ tôi về ngồi đây
bên cái chái bếp trống tuềnh trống toàng
không còn ai
chỉ còn gáo nước long răng
chỉ còn gốc cau lồi lõm
dạy tôi gột cho sạch
những hạt bụi đường
những hạt bụi đời
mong
làm chùm quả ngọt.
02.3.2020

MAI THÌN

(Văn nghệ Bình Định số 102 tháng 10.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh