Bảo tàng của cha  

(VNBĐ – Thơ). Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực
Đôi dép vẹt mòn, chiếc gậy vượt dặm dài…

thuở Điện Biên, Trường Sơn

Có gì đâu! Góc nhà nhỏ giản đơn
Với cha đó là gia tài hạnh phúc
Cả một đời hiến dâng vì Tổ quốc

Mai này dành lại cháu con

Cờ búa liềm cha thề với nước non
Áo trấn thủ, mũ tai bèo còn đó
Lấp lánh những hợp thành trên ve áo cha một thuở
Dòng nhật kí dẫu nhuốm màu nhưng thắp lửa

mãi trong con

Tấm áo mẹ đan thuở ấy vẫn còn
Chiếc khăn nhỏ tặng cha ngày lên đường
thay lời hò hẹn
Ba lô cũ sờn vẫn căng đầy hoài niệm
Chồng thư cha gửi ngày nào có chỗ đẫm nhòa,

mẹ nhung nhớ gửi vào đêm

Đồng đội người còn, người mất vẫn vẹn nguyên
Những tấm ảnh vượt thời gian mãi bên nhau
nâng niu tri kỷ
Bảo tàng nhỏ của cha đời đời trân quý

Màu hoa đỏ mãi diệu kỳ, dung dị đến linh thiêng.

DUY HOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Về biển

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca