Bản quán

(VNBĐ – Thơ). 

Bản quán là trang viết đầy những dấu chấm, phảy
như cây đa đầu làng cằn cỗi
phủ bóng suốt trăm năm
mái chùa cổ oằn mình cõng bóng trăng
vẫn hương trầm, áo nâu sồng, con cá gỗ
bầy chim sẻ làm tổ mái vòm
ríu ra ríu rít những buổi trưa
nơi cơn gió Nồm thổi tạt qua
chiếc cày vẽ lối trên cánh đồng
con trâu lầm lũi bước mỏi
tiếng tắc kè vọng trên mỏm đá núi

cha đội nón giục ngọn roi về phía sinh tồn.

Bản quán là nửa đêm gác tay lên trán nghĩ ngợi
nơi cửa đông làng những ngọn gió lang thang,
con cá bày bán giữa ngày biển động
ngọn rau mọc lên từ đất sỏi khô cằn
của ngọn gió thổi vào kí ức

như thước phim đen trắng nhòa dần…

Bản quán là lời mẹ ru em bằng giọng miền Trung ngọn gió Lào rát bỏng
những đồi núi trập trùng,
hoa chạc chìu chạt hương thơm dìu dịu vào mùa thu
trái vạn tuế rụng xuống nơi bầy sóc đang giũ mưa trên đuôi
là nơi cha gùi rau lủi về xóm nhỏ

và mẹ bắc bếp thổi lửa nấu cơm…

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau