Bản ở trên tay

(VNBĐ – Văn trẻ). Con đường đèo tựa thế núi hình sông
trên lưng chở giấc mơ của người khác
cả đời này muốn một lần đi thẳng

rẽ ngả nào trái tim của tôi ơi
để không đau vết nứa cắt cuống rốn làm người
để không nhìn mắt nhau bật khóc
vời vợi bánh xe quay

bản ở trên tay
thương nhau thì sẽ tới

lời hứa ngày nào nếu hóa mây bay
tôi sẽ gom thành cơn mưa nhỏ
gieo mùa lúa nương chín ruộm bên đường
phần người cô đơn về gặt.

HOÀNG THỊ HIỀN

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…