Ao cá của cha

(VNBĐ – Thơ). Mảnh vườn nhỏ, một vuông ao
Cha vui sớm – tối, ra – vào tưới chăm
Cây non bén rễ xanh mầm
Cá tôm bơi lượn tung tăng đợi mồi

Chiến trường thuở ấy xa xôi
Vết thương ngày cũ lành rồi lại đau
Trở trời buốt nhức canh thâu
Thương cha, mẹ giấu nghẹn ngào phía đêm

Rỗi nhàn quen thú điền viên
Mồ hôi đổ xuống nỗi niềm cũng vơi
Mặn chát môi – đắng cay đời
Tan trong tiếng cá quẫy đuôi sớm chiều

Giấc mơ còn những tin yêu
Có hồn đồng đội phiêu diêu chốn nào
Có mảnh vườn nhỏ, vuông ao
Nụ cười cha hóa ngôi sao cuối trời.

LÊ NGUYỆT

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…