Ao cá của cha

(VNBĐ – Thơ). Mảnh vườn nhỏ, một vuông ao
Cha vui sớm – tối, ra – vào tưới chăm
Cây non bén rễ xanh mầm
Cá tôm bơi lượn tung tăng đợi mồi

Chiến trường thuở ấy xa xôi
Vết thương ngày cũ lành rồi lại đau
Trở trời buốt nhức canh thâu
Thương cha, mẹ giấu nghẹn ngào phía đêm

Rỗi nhàn quen thú điền viên
Mồ hôi đổ xuống nỗi niềm cũng vơi
Mặn chát môi – đắng cay đời
Tan trong tiếng cá quẫy đuôi sớm chiều

Giấc mơ còn những tin yêu
Có hồn đồng đội phiêu diêu chốn nào
Có mảnh vườn nhỏ, vuông ao
Nụ cười cha hóa ngôi sao cuối trời.

LÊ NGUYỆT

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Đưa em hương lân tinh

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước