Thăm quê hương Tây Sơn tam kiệt

(VNBĐ – Thơ).

Tiếng trống trận hành quân rộn rã hào hùng
Trầm bổng núi sông vọng vang rừng núi
Như vẫn đâu đây những đoàn quân lấm bụi

Chân đất, mũ rơm, gươm nhọn, giáo dài

Trên mảnh đất này ai cũng như ai
Con gái con trai kiên cường, mạnh mẽ
Hào sảng, nghĩa tình, tinh thông võ nghệ

Áo vải cờ đào tụ nghĩa Tây Sơn

Đánh Bắc dẹp Đông lừng lẫy trời Nam
Thu phục giang sơn kẻ thù kinh hãi
Xoài Mút – Rạch Gầm quân Xiêm đại bại

Đống Đa – Ngọc Hồi mất vía quân Thanh…

Đường hành quân sông núi mênh mông
Thần tốc quân đi như từ trời xuống
Cành đào Nhật Tân báo tin chiến thắng

Có cánh thiệp nào đẹp thế này không…

Đàn phượng hoàng nào bay xuống thành Vinh
Tiếc nuối công xây Phượng hoàng Trung đô của La Sơn phu tử
Quang Trung mất rồi, bao dang dở

Người nối ngôi cha chẳng nối được sự nghiệp lẫy lừng…

Gió Bình Định chiều nay như khẽ nhắc

Một vương triều rực rỡ tựa sao băng…

TRẦN ĐỨC TUẤN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ