Thăm quê hương Tây Sơn tam kiệt

(VNBĐ – Thơ).

Tiếng trống trận hành quân rộn rã hào hùng
Trầm bổng núi sông vọng vang rừng núi
Như vẫn đâu đây những đoàn quân lấm bụi

Chân đất, mũ rơm, gươm nhọn, giáo dài

Trên mảnh đất này ai cũng như ai
Con gái con trai kiên cường, mạnh mẽ
Hào sảng, nghĩa tình, tinh thông võ nghệ

Áo vải cờ đào tụ nghĩa Tây Sơn

Đánh Bắc dẹp Đông lừng lẫy trời Nam
Thu phục giang sơn kẻ thù kinh hãi
Xoài Mút – Rạch Gầm quân Xiêm đại bại

Đống Đa – Ngọc Hồi mất vía quân Thanh…

Đường hành quân sông núi mênh mông
Thần tốc quân đi như từ trời xuống
Cành đào Nhật Tân báo tin chiến thắng

Có cánh thiệp nào đẹp thế này không…

Đàn phượng hoàng nào bay xuống thành Vinh
Tiếc nuối công xây Phượng hoàng Trung đô của La Sơn phu tử
Quang Trung mất rồi, bao dang dở

Người nối ngôi cha chẳng nối được sự nghiệp lẫy lừng…

Gió Bình Định chiều nay như khẽ nhắc

Một vương triều rực rỡ tựa sao băng…

TRẦN ĐỨC TUẤN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…